Hiển thị các bài đăng có nhãn Tư duy tích cực. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tư duy tích cực. Hiển thị tất cả bài đăng

9 thg 6, 2011

Tôi có thể !


Đây là 1 đoạn trong phim "Facing the Giants",
Hãy tin vào chiến thắng, hãy tin là mình có thể. Đoạn film là minh chứng:
Con người đều có thể đạt đc những điều kì diệu, khi họ bỏ qua những giới hạn dành cho mình, chỉ tập trung vào 1 thứ duy nhất đó chính là mục tiêu.
http://nuocnguyenchat.com

6 thg 6, 2011

Tư duy thịnh vượng_Bí quyết làm giàu P1_2

Có 1 bí mật về tiền bạc trong tâm thức mà hầu hết mọi người đều không biết...

4 thg 6, 2011

Chịu trách nhiệm 100% cuộc đời mình_ phẩm chất đầu tiên của 1 người thành công


Chịu trách nhiệm 100% về bản thân mình phải là phẩm chất đầu tiên mà những người muốn đạt đến đỉnh cao thành công cần rèn luyện. Phần lớn chúng ta là những người rất giỏi tìm ra những nguyên nhân bên ngoài để giải thích cho mọi kết quả xảy ra mà ít khi nhận lấy phần trách nhiệm về mình. Và cũng vì thế mà phần lớn chúng ta là những người thất bại, sống một cuộc đời tầm thường, luôn ngồi chờ những điều may rủi mà không đứng lên làm chủ cuộc đời mình.


Với mọi kết quả xảy ra, những người thành đạt luôn nhìn thấy “Tại tôi…” chứ không bao giờ  “Tại vì…”. Khi nhận lấy trách nhiệm về mình, họ liên tục thay đổi và rèn luyện để vững vàng và mạnh mẽ hơn. Họ biết cách làm chủ cuộc đời của mình, không trao quyền kiểm soát đời mình cho người khác hay lệ thuộc vào hoàn cảnh bên ngoài. Họ hiểu rằng, có những điều không thể thay đổi được nên họ đón nhận và yêu thích tất cả những gì thuộc về mình. Họ chẳng bao giờ phàn nàn về thời tiết, đau khổ về ngoại hình, trách móc cha mẹ, hay càm ràm về đất nước. Họ dành thời gian để sống cuộc đời họ mơ ước.

Để làm được điều này bạn phải biết nhận 100% trách nhiệm cho mọi kết quả của đời mình. Bởi biết đến bao giờ mới có được một con đường thênh thang để chỉ mình bạn thong dong trên đó và chẳng có chướng ngại nào cản lối? Vì thời tiết xấu mà bạn bị bệnh? Vì công ty bạn đang làm không có được một môi trường làm việc lý tưởng nên bạn không thể tạo ra những kết quả tốt nhất? Vì bạn sinh ra trong gia đình nông dân cơ cực nên bạn chẳng thể khá nổi ư?... Chẳng phải cùng sống trong thời tiết đó mà những người xung quanh bạn vẫn khỏe khoắn đấy sao? Cũng trong môi trường đó mà những đồng nghiệp của bạn vẫn làm việc hiệu quả? Có biết bao nhiêu người thành đạt đi lên từ chân lấm tay bùn, đâu có hiếm để bạn không biết đến? Nếu còn tiếp tục bám víu vào những nguyên nhân bên ngoài, bạn sẽ còn có hàng núi lý do trì kéo bạn xuống thẳm sâu của thất bại.



Chỉ khi nhận trách nhiệm về mình, bạn mới biết được đâu là điều mình cần rèn luyện thêm, đâu là điểm mạnh cần phát huy hay điểm yếu cần cải thiện, đâu là những bài học kinh nghiệm cần rút ra cho những lần sau, đâu là điều có thể làm tốt hơn, và mình đã đi đến đâu trên con đường dẫn đến đích. Một khi bạn vẫn còn đổ trách nhiệm cho người khác hay cho hoàn cảnh thì bạn chẳng thể bước ra khỏi chỗ đứng hiện tại, vậy cách nào để bạn tiến lên sống một đời thành tựu? Phát triển bản thân là trách nhiệm của mỗi người, chẳng ai phát triển thay cho ai được, và cũng chẳng ai nhờ đẩy trách nhiệm ấy sang cho người khác mà bản thân mình có thể phát triển lên được.

Có một điều ngăn cản hầu hết mọi người đến với thành công là dù đổ lỗi cho hoàn cảnh xung quanh nhưng họ lại không dám tách mình ra khỏi môi trường hiện tại đang kiềm hãm họ. Bạn hãy ghi nhớ một quy luật quan trọng: Mức độ thành công của bạn bằng trung bình cộng của năm người mà bạn thân cận nhất trong cuộc sống. Bạn chịu tác động của số đông nên bạn sẽ tạo cho mình một môi trường thành công khi bạn chỉ chơi với những người thành công, chỉ nạp vào đầu những tư tưởng thành công, chỉ đón lấy những điều tích cực từ bên ngoài, chỉ tham gia những hoạt động mang lại những giá trị tốt đẹp cho bản thân và cuộc sống.

Người ta phát hiện ra rằng những người thành công chỉ chơi chung với những người thành công, và những người thất bại cũng chỉ chơi chung với những người thất bại giống họ. Người thành công và người thất bại không thể chơi chung với nhau vì họ không hợp nhau, nồi nào vung nấy. Nếu bạn muốn bước từ thất bại sang thành công thì bạn phải đổi môi trường xung quanh mình từ “mực” sang “đèn” để có thể từ trong bóng tối bước ra ánh sáng. Không có gì phải xấu hổ khi phải đổi bạn và có thể bị tẩy chay. Bạn chọn thành công và làm chủ cuộc đời mình hay bạn chọn giữ tình bạn với những người thất bại và sống một cuộc đời nhỏ nhoi? Người bạn đích thực là người mong muốn bạn mình phát triển chứ không phải là người giữ chặt lấy bạn mình trong sự thất bại cùng với họ. Những bạn bè thật tâm luôn cầu mong cho bạn mình phát triển và họ vui mừng khi bạn mình tiến đến thành công.

Môi trường xung quanh mang tính quyết định cho sự thay đổi của mỗi người, và môi trường xung quanh là một yếu tố bạn có thể chọn. Chính môi trường này sẽ quyết định bạn là ai. Hãy cầm lấy quyền quyết định đời mình và lựa chọn cho mình một môi trường ươm mầm và làm triển nở những tiềm năng và khát vọng vươn đến thành công."

=> Tôi chịu trách nhiệm về những điều tôi tạo dựng, tôi đưa tới  cho người khác và những điều đến với tôi!
(NGUỒN: haokhiviet.ning.com)

3 thg 6, 2011

Bí Quyết 90/10_ Thay đổi thái độ, thay đổi cuộc đời.

Bí quyết 90/10 là gì? 10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn, 90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy ra.

Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ:

Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được.

Ðiều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn.

Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc.

Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi.

Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa đón. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút.

Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà...

Một ngày của bạn đã bắt đầu thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra...

Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.

Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?

A. Tại tách cà phê chăng?
B. Tại con bạn chăng?
C. Tại người cảnh sát à?
D. Do bạn gây ra đấy chứ?

Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình.

Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.

Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác.

Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”.

Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa đón.

Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm.

Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.

Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%.

Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều.

Chúc bạn thành công!
Nguồn: Sưu tầm Internet

Chúng ta quyết định số phận của chính mình

“Tương lai không hề được định trước. Chính chúng ta là người quyết định số phận của chính mình. Những gì bạn có hôm nay: hạnh phúc hay đau khổ, nghèo hèn hay giàu có được tạo nên từ những việc bạn đã làm trong quá khứ. Tương tự,  tương lai của bạn ngày mai là kết quả của hôm nay…”

Leonardo Da Vinci vẽ bức tranh “Bữa tiệc ly" mất bảy năm liền. Đó là bức tranh vẽ Chúa Jesus và 12 môn đệ trong bữa ăn cuối cùng trước khi Ngài bị môn đệ Judas phản bội.

Leonardo tìm người mẫu rất công phu. Giữa hàng ngàn thanh niên, ông mới chọn được một chàng trai có gương mặt thánh thiện, một tính cách thanh khiết tuyệt đối làm người mẫu vẽ Chúa Jesus. Da Vinci làm việc không mệt mỏi suốt sáu tháng liền trước chàng trai và hình ảnh Chúa Jesus đã hiện ra trên bức vẽ.

Sáu năm tiếp theo ông lần lượt vẽ xong 11 vị môn đệ, chỉ còn có Judas, người môn đệ đã phản bội Chúa vì 30 đồng bạc. Hoạ sĩ muốn tìm một người đàn ông có khuôn mặt hằn lên sự hám lợi, lừa lọc, đạo đức giả và cực kỳ tàn ác. Khuôn mặt đó phải toát lên tính cách của kẻ sẵn sàng bán đi người bạn thân nhất, người thầy kính yêu nhất của chính mình… Cuộc tìm kiếm dường như vô vọng. Bao nhiêu gương mặt xấu xa nhất, độc ác nhất, Vinci đều thấy vẫn chưa đủ để biểu lộ cái ác của Judas. Một hôm, Da Vinci được thông báo có một kẻ mà ngoại hình có thể đáp ứng yêu cầu của ông. Hắn đang ở trong một hầm ngục ở Roma, bị kết án tử hình vì giết người và nhiều tội ác tày trời khác…

Da Vinci lập tức lên đường đến Roma. Trước mặt ông là một gã đàn ông nước da đen sạm với mái tóc dài bẩn thỉu xoã xuống gương mặt, một khuôn mặt xấu xa, hiểm ác, hiển hiện rõ tính cách của một kẻ hoàn toàn bị tha hoá. Đúng, đây là Judas !

Được sự cho phép đặc biệt của đức vua, người tù được đưa tới Milan, nơi bức tranh đang vẽ dang dở. Mỗi ngày tên tù ngồi trước Da Vinci và người hoạ sĩ thiên tài cần mẫn với công việc truyền tải vào bức tranh diện mạo của kẻ phản phúc.

Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, kiệt sức vì phải đối mặt với cái ác một thời gian dài, Vinci quay sang bảo với lính gác : "Các ngươi đem hắn đi đi !"

Lính canh túm lấy kẻ tử tù nhưng hắn đột nhiên vùng ra và lao đến quỳ xuống bên chân Da Vinci, khóc nức lên : "Ôi, ngài Da Vinci ! Hãy nhìn con ! Ngài không nhận ra con ư?"

Da Vinci quan sát kẻ mà sáu tháng qua ông đã liên tục nhìn mặt. Cuối cùng ông đáp : "Không! Ta chưa từng nhìn thấy ngươi cho đến khi ngươi được đưa đến từ hầm ngục Roma". Tên tử tù kêu lên : "Ngài Vinci… Hãy nhìn kỹ tôi ! Tôi chính là người mà bảy năm trước ngài đã chọn làm mẫu vẽ Chúa Jesus…"

Câu chuyện này có thật, như bức tranh "Bữa tiệc ly" là có thật. Chàng trai từng được chọn làm hình mẫu của Chúa Jesus, chỉ sau hơn 2000 ngày đã tự biến mình thành hình tượng của kẻ phản bội ghê gớm nhất trong lịch sử.
(Sưu tầm)